“Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu

Tony Nguyễn

 Năm 1982, chuyến bay Air Florida 90, một chiếc Boeing 737, đã đâm vào cầu đường 14 ở Washington, D.C. trong một trận bão tuyết dữ dội và lao xuống sông Potomac đóng băng ngay sau khi cất cánh. 78 người đã thiệt mạng trong thảm kịch, mặc dù bốn hành khách và một tiếp viên hàng không sống sót.

Khi lực lượng cứu hộ làm việc từ trên cao, một người phụ nữ sống sót sau vụ tai nạn đã kiệt sức. Khi trực thăng quay trở lại, bà không còn sức để nắm lấy phao cứu sinh. Từ từ, bà bắt đầu chìm xuống dưới dòng nước lạnh giá—và trong khoảnh khắc bất lực đó, định mệnh đã can thiệp.

Một trợ lý văn phòng trẻ tuổi của chính phủ, Lenny Skutnik, đã không do dự. Cởi áo khoác và giày, chỉ mặc áo ngắn tay, anh nhảy xuống dòng sông băng giá và bơi về phía bà. Nhờ ơn Chúa và lòng dũng cảm quên mình, anh đã đến được chỗ bà và đưa bà đến nơi an toàn.

Cả hai đều sống sót. Và trong hành động yêu thương hy sinh đó, nhiều người đã thấy được sự phản ánh sống động lời dạy của Chúa Kitô: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu.”

May be a black-and-white image of swimming and body of water


 

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9:23)-Cha Vương

Mến chúc bạn và gia quyến Mùa Chay thật ý nghĩa trong sự tương quan với Thiên Chúa, với chính mình, và tha nhân nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 19/02/2026 (n15-24)

TIN MỪNG: Đức Giê-su nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9:23)

SUY NIỆM: Mùa Chay là thời gian để xem xét coi điều gì khiến bạn xao lãng lời kêu gọi vác thập giá mỗi ngày và theo Chúa Giêsu. Nó nhắc nhở bạn rằng con đường của Chúa Giêsu là con đường đau khổ, con đường thập giá, chấp nhận cái chết và bị thế gian chối bỏ. 

Nhưng ở cuối cuộc hành trình là sự phục sinh. 

Hàng ngày bạn đang phải đối diện với một quyết định sinh tử. Con đường dẫn đến cái chết hay là con đường chết đi chính mình để được sống vĩnh cửu với Chúa? Bạn chọn đường nào? Jean Tauler OP, một nhà thần bí của thế kỷ 14 đã nói trong các bài giảng của mình: “Vì vậy, nếu bạn ra khỏi mình trọn vẹn, Thiên Chúa sẽ bước vào trọn vẹn; bạn ra khỏi mình bao nhiêu, Ngài bước vào bấy nhiêu, không hơn không kém.” Muốn có được Thiên Chúa, trước hết bạn phải mất tất cả, vì con đường của tâm hồn là con đường hạ xuống thấp. Tự cởi bỏ chính mình để giữ lại trang phục sống lại.

LẮNG NGHE: Khi tôi kêu khấn CHÚA Trời, / Người đã nghe tiếng tôi, cứu tôi khỏi bọn người xông đánh. Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay CHÚA, / Người sẽ đỡ đần cho, chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ. (Tv 55:17-20, 23)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con đặt hết niềm tin tưởng vào Chúa khi gặp khó khăn đau khổ trong cuộc sống vì con biết  rằng Chúa không bao giờ để con một mình trong cơn nguy hiểm. Có Chúa con sẽ không sợ hãi gì!

THỰC HÀNH: Mời bạn hãy trọn vẹn với Chúa bằng cách loại bỏ những thói hư tật xấu đang âm thầm huỷ hoại mối quan hệ giữa mình với Chúa và những người chung quanh.

From: Do Dzung

*********************

THÁNH GIÁ NÀO CHO CON – Ca sĩ: Ngọc Lan

ĐỪNG TỰ CHÔN! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!”.

“Đừng đánh giá mỗi ngày bằng mùa gặt bạn thu được, nhưng bằng những hạt giống bạn đã gieo!” – Robert Louis Stevenson.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of one or more people

Lời Chúa hôm nay cũng đo đời người như thế; không bằng số nén bạc còn nguyên, nhưng bằng sự trung thành dám làm cho chúng sinh lời. Vì thế, điều nguy hiểm không phải là trắng tay, nhưng là chôn vùi chính điều được trao. Bạn và tôi ‘đừng tự chôn!’.

Thiên Chúa đặt con người vào vườn để canh tác và giữ gìn – bài đọc một. Từ khởi đầu, chúng ta không được tạo dựng để đứng yên; chúng ta được trao đất, trao thời gian, trao hơi thở – và cả trách nhiệm. Lao động không chỉ là mưu sinh; đó còn là cộng tác với Đấng Tạo Thành. Mỗi công việc, dù nhỏ, đều là một hạt giống. Nếu chúng ta chỉ giữ cho nó khỏi mất, khu vườn sẽ là vườn hoang; nếu chúng ta dám gieo, sự sống sẽ bật lên. “Không có lợi gì khi gieo một cánh đồng lúa nếu mùa gặt không sinh nhiều hơn những gì đã gieo!” – Napoleon Hill.

Dụ ngôn nén bạc làm lộ ra một nỗi sợ âm thầm. Người đầy tớ thứ ba không phung phí; anh chỉ đào lỗ và chôn. Anh giữ an toàn, anh không mất gì – trừ chính mình! Bề ngoài, anh trung thực; bên trong, anh co rút. Anh sợ chủ, nên chọn cách không làm gì; nhưng chính sự “không làm gì” ấy đã chôn vùi ơn ban. Cũng vậy, có những ngày chúng ta sợ thất bại, sợ bị chê, sợ mất vị trí, sợ sai lầm; và để khỏi mất, chúng ta không dấn bước. Và rồi, chúng ta gọi đó là khôn ngoan; nhưng Tin Mừng gọi đó là lãng phí ân sủng.

Vậy mà “Cho thì có phúc hơn là nhận” – bài đọc hai. Phúc không nằm ở việc cất giữ, nhưng ở việc trao ban. Chúa không hỏi chúng ta đã lời bao nhiêu; Ngài hỏi có dám sinh lời điều Ngài đã trao? Bên cạnh đó, có một cách tự chôn rất tinh vi: sống cầm chừng! Làm đủ để không bị quở trách, nhưng không đủ để sinh trái; giữ mình khỏi rủi ro, nhưng cũng khỏi trưởng thành. Trung thành không phải là không vấp ngã; nhưng là đứng dậy và tiếp tục gieo. Và Thiên Chúa nhìn thấy hết mọi sự, “Lạy Chúa, Chúa muôn trùng cao cả” – Thánh Vịnh đáp ca. Đấng cao cả không tìm những kẻ hoàn hảo; Ngài tìm những người không bỏ cuộc. “Chúa không cần chúng ta thành công; Ngài cần chúng ta trung thành!” – Mẹ Têrêxa.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu không tự chôn điều gì: thời gian cho kẻ nghèo, lời tha thứ cho người tội lỗi, nước mắt cho thành thánh, máu và nước cho nhân loại; Ngài như hạt lúa gieo vào lòng đất. Nhưng trớ trêu thay, Đấng không tự chôn mình lại để người ta chôn mình. Ngài chấp nhận bị chôn, để vĩnh viễn nhắc chúng ta: ‘đừng tự chôn’ đời mình trong sợ hãi, trong ích kỷ, trong an toàn giả tạo. Ngôi mộ chỉ là luống đất; Phục Sinh mới là mùa gặt. Tảng đá lăn đi, chỗ khép lại hoá thành chân trời lúa chín. Ai dám mục xuống như hạt giống, sẽ trỗi dậy thành mùa vàng vĩnh cửu.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám gieo khi chưa thấy gặt; dám cho đi khi chưa thấy nhận; và dám sống sao để khi về chiều, con nghe được lời, ‘Anh đúng là tôi tớ trung thành!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************

LỜI CHÚA MỒNG BA TẾT, THÁNH HOÁ CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 25,14-30

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”

HOA VÀ RÁC – Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

 Những ngày gần Tết, hoa và cây cảnh được bày bán khắp mọi nẻo đường phố thị.  Đủ mọi loại hoa kiểng, lắm màu hương sắc.  Gia đình nào cũng mua hoa chưng Tết.  Tôi cũng mua cây mai nhiều nụ và mấy chậu hoa hồng hoa cúc để làm đẹp phòng khách.  Nâng niu, chăm sóc thật kỹ lưỡng.  Đến Mồng Ba Tết, hoa đã héo rụng đầy phòng.  Phải quét rác thôi, gom cả mai cả hoa đi đốt.  Ôi Hương sắc của hoa!  Hôm qua tươi đẹp, hôm nay héo tàn rụng úa.  Hôm qua “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa,” hôm nay quét bỏ như rác rưởi. 

Thứ Tư Lễ Tro, nghĩ về hoa và rác như nghĩ về thân phận tro bụi của kiếp người theo lời Thánh Vịnh 102:

Đời sống con người giống như hoa cỏ

Như bông hoa nở trên cách đồng

Một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi

Nơi nó mọc không còn mang vết tích. 

Đời người cũng tựa đời hoa.  Khi tươi nở, hoa rực rỡ khoe sắc, hoa ngào ngạt toả hương, ai cũng yêu cũng quý.  Khi ủ rũ héo tàn, hương sắc của hoa rụng úa tàn tạ, chỉ mau vứt vào thùng rác.  Hôm trước nâng niu, hôm sau vứt bỏ.  Một đời hoa chóng tàn phai như lời sách Giảng viên:

“Phù hoa nối tiếp phù hoa,

chi chi chăng nữa cũng là phù hoa”(Gv 1, 2). 

Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu.  Linh mục đọc “Hỡi người hãy nhớ mình là tro bụi và sẽ trở về bụi tro” và xức tro trên trán tín hữu.  Đây là lời Thiên Chúa báo cho Ađam biết khi ông vừa phạm tội.  Giáo Hội cũng sẽ lặp lại những lời ấy trong phần xức tro để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người. 

Nghi thức xức tro bắt nguồn từ truyền thống xa xưa của dân Do thái.  Trong Cựu ước, mỗi khi muốn tỏ lòng ăn năn hối cải, người Do thái thường xức tro trên đầu, ngồi trên đống tro và mặc áo vải thô hoặc xé áo ra.  Việc xức tro và xé áo trước hết nói lên sự buồn phiền đau đớn vì đã phạm nhiều tội lỗi.  Việc xức tro và xé áo cũng làm cho tội nhân ý thức thân phận con người bọt bèo, cuộc đời mau chóng tàn phai như giấc mộng.  Đời người như một nắm tro bụi, chỉ một làn gió nhẹ thoảng qua đủ xoá sạch vết tích. 

Sách Giảng Viên viết rằng: “Tất cả chỉ là phù vân.”  Phù là trôi nổi, huyền ảo.  Vân là mây.  Phù vân là bèo dạt mây trôi, là hay thay đổi, mau qua, tàn phai.  Mọi của cải vật chất trên trần gian này, kể cả cuộc sống của mỗi người đều là phù vân.  Văn chương Việt nam khi nói tới cái gì bấp bênh, vô định, chóng tàn, thường dùng hình ảnh bọt bèo:

“Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau”(Nguyễn Du).

Bọt là bong bóng nước mong manh, tan trong chốc lát.  Hình ảnh bọt diễn tả cái vắn vỏi của cuộc đời.  Bèo gợi lên ý tưởng về sự lênh đênh, trôi nổi, vô định:

“Lênh đênh duyên nổi phận bèo.

Tránh sao cho khỏi nước triều đầy vơi”(Ca dao).

“Bèo dạt, mây trôi đành với phận” (Chu Mạnh Trinh) 

Cuộc đời làm sao mà không bi đát khi nó là phù vân, khi nó vừa là bọt chóng tan, vừa là bèo trôi nổi, dật dờ không bến?

Cuộc đời tuy có là bèo bọt.  Phận người dù phù hoa, mau chóng tàn phai trở về bụi đất.  Con người bởi đất nhưng con người không bằng đất, con người có sinh khí, có hơi thở.  Sự cao cả của con người là bắt nguồn từ chính Đấng là Sự Sống, Đấng Hằng Sống, con người là hình ảnh và họa ảnh của Đấng dựng nên mình, Đấng vô thuỷ vô chung, nên sự sống con người mang hình thái bất diệt, vượt xa các loài được tạo dựng.  Lòng thương xót của Thiên Chúa không dựng nên con người, theo cái bên ngoài của Thiên Chúa, nhưng cho con người mang hình ảnh của Người.  Theo quan niệm của Nho Giáo, con người là sự tích tụ của tinh thần và khí chất nên con người có sự sáng suốt để hiểu các sự vật.  Là hoạ ảnh và hình ảnh của Thiên Chúa, con người có một phẩm giá trổi vượt trên các loài được tạo dựng, con người một phần giống Thiên Chúa bởi quyền cai quản trên vạn vật và bởi con người có trí khôn, tự do.

Ba việc đạo đức được nhắc nhở rất nhiều trong mùa chay là: Bố thí, ăn chay và cầu nguyện.  Đây là ba vũ khí tuyệt hảo để chống lại sự tấn công của ma quỷ và đền bù tội lỗi mình.  Những việc lành phúc đức này, khi được thi hành thì hãy làm với tất cả tấm lòng của mình; không làm để khoe khoang.  Chỉ cần Thiên Chúa thấu hiểu và biết cho chúng ta là đã đủ rồi.  Đừng làm để được người đời khen và vì thế mà chúng ta mất đi lời khen tặng của Thiên Chúa. (x.Mt 6, 1-6). 

Ăn chay và kiêng thịt, chịu tro chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi.  Canh tân nội tâm vẫn là trọng tâm của mùa chay.  Kiêng bớt các tội là điều mà Thiên Chúa mong muốn.  Sửa đổi tính nết để trở thành người tốt hơn, đạo đức hơn, thánh thiện hơn.  Bớt nói hành, nói xấu, lười biếng việc đạo đức là điều phải thực hành. 

Nói một cách hình tượng, thì con người của Mùa Vọng là một con người ÐI, con người hành hương, lòng tràn trề hy vọng đang tiến về cùng đích tối hậu của cuộc đời; con người của Mùa Phục Sinh là một con người ÐỨNG, tự do, chủ động và tự tin đối diện với thế giới, còn con người của Mùa Chay thì NGỒI trong thái độ chiêm nghiệm, trầm tư.  (Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống).

Ngay đầu Mùa Chay, Phụng vụ đã nhắc nhở ta cần phải trầm tư để chiêm niệm về thân phận: “Hỡi người, hãy nhớ mình là bụi tro và sẽ trở về tro bụi.”  Ý nghĩa của lời đó quá rõ ràng: mọi người sẽ phải chết.  Vậy anh lao tâm khổ trí, vất vả ngược xuôi, ganh đua tranh dành để tìm kiếm của cải, danh vọng, thú vui…, anh nỗ lực học hỏi, tìm tòi, phát minh, xây dựng v.v… nhưng khi chết đến, anh mang theo được thứ gì, tất cả có nghĩa gì cho anh?  Cuối cùng thì cái gì là đáng quan tâm nhất trong đời?  Ðâu là bậc thang giá trị đời anh?

Có ba quan niệm sống có thể tạo ra một thái độ tiêu cực trước cuộc đời.

Một là cho rằng chết là hết, không còn gì tồn tại.  Nếu quả thực mọi sự sẽ chấm dứt với cái chết, nếu số phận người tốt kẻ xấu đều sẽ như nhau sau khi chết, thì người ta sẽ có lý mà lập luận rằng: Ta hãy ăn uống, vui chơi, hãy hưởng thụ giây phút hiện tại cho thoả thích, vì chết rồi sẽ chẳng còn gì! 

Hai là tin vào thuyết định mệnh, nghĩa là tin rằng mọi sự đã được an bài sẵn và số phận của mỗi người đã được thần thánh định đoạt.  Nếu thế thì con người chẳng cần và chẳng có thể làm gì nữa, mọi cố gắng đều vô ích. 

Ba là tin vào thuyết luân hồi, cuộc sống là một vòng luân chuyển, hết kiếp này qua kiếp khác.  Nếu kiếp này chưa đạt cõi phúc thì sẽ chờ kiếp sau, khi được đầu thai lại, luân hồi theo vòng nghiệp chướng.  Dĩ nhiên thuyết luân hồi không đương nhiên dẫn tới tiêu cực, nhưng dù sao cũng không dành cho cuộc sống hiện tại một giá trị và tầm quan trọng quyết định đối với số phận mỗi người. 

Khác với ba quan niệm trên, Kitô giáo dạy rằng: Thiên Chúa thực sự giao cho ta chịu trách nhiệm về thế giới này và về sự thành công của cuộc đời chúng ta. Thời gian hiện tại là thời gian quyết định đối với số phận đời đời của con người. Mỗi giây phút qua đi là không bao giờ trở lại. Thời giờ Chúa cho ta sống ở trần gian là vô cùng quý báu, đây là lúc gieo mầm cho đời vĩnh cữu. Chúa Giêsu khuyên chúng ta “phải lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa”bằng cách “Hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá”. 

Chúa Giêsu đưa ra hai dụ ngôn minh họa bài học tỉnh thức của Mùa Chay. 

Dụ ngôn người đầy tớ đợi chủ về: tỉnh thức như người đầy tớ đợi chủ đi ăn cưới không biết về lúc nào. Thái độ tỉnh thức là “thắt lưng cho gọn” và “thắp đèn cho sẵn.”  Luôn sẵn sàng để khi chủ về thì mở cửa và ân cần phục vụ.  Tỉnh thức để đợi chủ về.  Người Kitô hữu chờ đợi Chúa đến trong vinh quang ngày quang lâm, chờ đợi Chúa đến trong giờ sau hết đời mình.  Vì thế người Kitô hữu sống cuộc đời hiện tại một cách rất nghiêm chỉnh, họ cố gắng làm phận sự ở đời một cách hết sức tích cực vì biết rằng đó là Thánh ý của Chúa và vì biết rằng hạnh phúc đời đời của mình đang được chuẩn bị ngay bây giờ.  Dụ ngôn người quản gia trung thành.  Quản gia chỉ là quản lý mà “ông chủ đặt lên coi sóc gia nhân, cấp phát thóc gạo đúng giờ đúng lúc.”  Mỗi người chúng ta là người quản lý của Thiên Chúa.  Sự sống, tài năng, trí thông minh, sức khoẻ, sắc đẹp… tất cả đều là do Chúa ban tặng.  Những gì mà ta có đều là của Chúa.  Người quản lý khôn ngoan phải biết nhìn xa, làm sao cho sự sống, trí tuệ, tài năng… giúp ta hướng tới những giá trị vĩnh cửu. 

Tỉnh thức là thái độ của một gia nhân trung thành.  Tỉnh thức và đợi chờ với niềm hy vọng là chủ sẽ trở về. 

Kitô giáo là tôn giáo của hy vọng vì dựa trên lời hứa của Thiên Chúa.  Thiên Chúa hứa và Ngài sẽ thành tín thực hiện lời hứa.  Thiên Chúa thực hiện từng giai đoạn và ngày càng trọn vẹn hơn.  Vì thế người Kitô hữu luôn hướng về tương lai chờ đợi lời hứa cứu độ đã được thực hiện trong lịch sử và sẽ hoàn tất sau lịch sử.

Chờ đợi hướng về tương lai tức là hy vọng.  Hy vọng luôn gắn liền với lòng tin.  Không có đức tin hy vọng chỉ là ảo tưởng.  Không có hy vọng đức tin sẽ chết khô.  Nhờ đức tin chúng ta chọn đúng hướng. Nhưng chỉ có hy vọng mới làm cho ta đi tới cùng đường. 

Biết mình đang đi về đâu, người có lòng tin không vì thế mà đương nhiên hết còn cảm nhận tính bi đát của cuộc đời “phù vân, bèo bọt” vì họ vẫn là con người như mọi người, nhưng họ có một niềm hy vọng giúp họ giữ được thái độ lạc quan và an bình. 

Biết rằng mình được cứu chuộc bằng giá máu Chúa Kitô, người Kitô hữu luôn có được điểm tựa an toàn cho hạnh phúc đích thực. 

Con người là “hoa” và cũng là “rác,” nhưng với tình yêu Chúa Kitô, con người không còn là bèo bọt, không là phù hoa mà là con người của thần khí, trổ sinh những hoa quả của Thánh Linh (Gal 5, 22).  Làm việc thiện, luôn bình an, thư thái, tự chủ.  Nhờ đó, chúng ta sống một Mùa Chay thánh thiện. 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

From: Langthangchieutim


 

Tình yêu vô điều kiện – Truyen ngan HAY

Jimmy Nguyen

 Người cha đã từng bế con gái nuôi của mình, giờ đây đã được người con nuôi cùng một tình yêu đáp lại. Nhiều năm trước, một người đàn ông đã đưa ra quyết định đã thay đổi hai cuộc đời mãi mãi: nhận nuôi một cô bé cần một mái ấm.

Anh ấy ôm cô bé tại bệnh viện, dắt cô bé đi qua những ngày đầu tiên đi học, và ôm cô bé qua những đêm sợ hãi.

Anh ấy không chỉ nuôi dạy cô ấy, anh ấy cho cô ấy sự ổn định, cơ hội và một tình yêu không phụ thuộc vào máu mủ mà là sự cam kết của tình yêu thương. Thời gian đã trôi qua, như thường lệ, và cô gái nhỏ này đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ và biết ơn.

Giờ đây khi bước chân của cha cô ấy đã chậm hơn và thân hình của ông ấy mong manh hơn, cô ấy không ngần ngại ủng hộ ông, đi bên cạnh ông và trở về, với niềm tự hào, mỗi sự hy sinh của ông vì tương lai của cô ấy.

Câu chuyện của cô ấy không chỉ là nhận nuôi mà còn là lòng trung thành, lòng biết ơn và tình yêu không thay đổi khi các vai diễn. Bởi vì gia đình không phải lúc nào cũng là người cho bạn cuộc sống, mà là người quyết định ở lại mãi mãi.

(Cang Huỳnh lược dịch từ La vie est Belle)

Lưu ý: Câu chuyện và hình ảnh này là một biểu tượng nhân ái cho sự kiên cường và tình yêu vô điều kiện định nghĩa hàng ngàn gia đình nhận con nuôi trên thế giới.

May be an image of child and text that says 'TÌNH YÊU VƯỢT QUA MỌI RANH GIỚI'


 

KHI BẢN NĂNG LÀM MẸ LÊN TIẾNG: BÒ MẸ ÔM NGƯỜI PHỤ NỮ VÔ GIA CƯ QUA ĐÊM ĐÔNG LẠNH BUỐT

Cung Bậc Của Những Cảm Xúc –  Kim Phan

Trong một đêm băng giá ở bang Iowa, một người phụ nữ vô gia cư lặng lẽ bước vào một chuồng trại bỏ trống, chỉ mong tìm được chút hơi ấm để sống sót qua cái lạnh nguy hiểm. Cô quấn mình trong chiếc chăn họa tiết bò và nằm xuống đống rơm khô, cố gắng tránh xa gió rét bên ngoài. Nhưng điều cô không ngờ tới… là sự xuất hiện của một bò mẹ hiền lành đang tiến lại gần.

Con bò vừa mới sinh con không lâu, và bằng bản năng thuần khiết của một người mẹ, nó cảm nhận được “sinh linh” bất động trong rơm. Nó nhẹ nhàng áp sát người phụ nữ, chia sẻ hơi ấm cơ thể, tạo nên một khoảng không an toàn giữa đêm đông buốt giá. Suốt cả đêm, người phụ nữ cuộn mình bên cạnh bò mẹ… được sưởi ấm và che chở theo cách không ai có thể tưởng tượng.

Khi bình minh lên, người nông dân phát hiện họ đang nằm yên bình cạnh nhau giữa rơm rạ, khung cảnh tĩnh lặng đến lạ. Một khoảnh khắc giản dị… nhưng đủ để nhắc chúng ta rằng lòng trắc ẩn có thể xuất hiện ở những nơi bất ngờ nhất. Dù là con người hay động vật, sự ấm áp và kết nối vẫn có thể thay đổi một đêm lạnh… và đôi khi, cả một cuộc đời.

#CTBCB

May be an image of text that says 'Ct CO thớ 0C IHE CHƯA BIET? ĐÊM BĂNG GIÁ Ở IOWA: BÒ ME NHẦM NGƯỜI VÔ VÕ GIA CƯ LÀ BÊ CON, NẰM CHE CHỞ SUỐT CẢ ĐÊM'


 

Sứ điệp Mùa Chay 2026: Lắng nghe và Ăn chay – Mùa Chay là thời gian hoán cải

https://www.youtube.com/watch?v=6s9mkIJRp4Y

Ngày 13/02, Đức Thánh Cha đã công bố sứ điệp Mùa Chay 2026, khuyến khích mỗi Kitô hữu hoán cải, trong đó ngài nêu bật ba con đường cụ thể là “lắng nghe”, “ăn chay” và “cùng nhau”. Lắng nghe giúp chúng ta nhận ra tiếng Chúa trong Lời và trong tiếng kêu của người nghèo. Ăn chay thanh luyện ước muốn, mở lòng chúng ta ra với tình yêu và trách nhiệm. Đồng thời, chúng ta được mời gọi bước đi cùng nhau trong mỗi cộng đoàn để xây dựng những tương quan hiền hòa và trở nên dấu chỉ hy vọng giữa thế giới.

Vatican News

Anh chị em thân mến!

Mùa Chay là thời gian mà Giáo hội, với sự ân cần đầy từ mẫu, mời gọi chúng ta đặt mầu nhiệm Thiên Chúa vào lại tâm điểm của đời sống mình, để đức tin của chúng ta tìm lại được sức bật và tâm hồn chúng ta không bị phân tán giữa những lo âu và xao nhãng của cuộc sống hằng ngày.

Mọi hành trình hoán cải bắt đầu khi chúng ta để cho Lời Chúa chạm đến mình và đón nhận Lời ấy với một tinh thần nhu thuận. Vì thế, có một mối liên hệ giữa hồng ân Lời Chúa, không gian tiếp đón mà chúng ta dành cho Lời, và sự biến đổi mà Lời ấy thực hiện. Do đó, hành trình Mùa Chay trở thành một cơ hội thuận tiện để lắng nghe tiếng Chúa và làm mới lại quyết định bước theo Đức Kitô, cùng Người tiến lên Giêrusalem, nơi mầu nhiệm cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Người được hoàn tất.

Lắng nghe

Năm nay, trước hết tôi muốn mời gọi sự chú tâm đến tầm quan trọng của việc dành không gian cho Lời Chúa thông qua việc lắng nghe, bởi sự sẵn sàng lắng nghe là dấu chỉ đầu tiên thể hiện ước muốn bước vào tương quan với người khác.

Chính Thiên Chúa, khi tỏ mình cho Môsê nơi bụi gai cháy, đã cho thấy lắng nghe là nét đặc trưng trong bản thể của Người: “Ta đã thấy cảnh khổ cực của dân Ta bên Ai Cập và Ta đã nghe tiếng chúng kêu than” (Xh 3,7). Việc lắng nghe tiếng kêu của người bị áp bức là khởi đầu của một lịch sử giải phóng, trong đó Thiên Chúa cũng lôi cuốn cả ông Môsê tham gia, sai ông đi mở ra con đường cứu độ cho con cái Người đang sống trong cảnh nô lệ.

Thiên Chúa là Đấng dấn thân, hôm nay cũng chạm đến chúng ta bằng những tư tưởng làm rung động trái tim Người. Vì thế, việc lắng nghe Lời Chúa trong phụng vụ dạy chúng ta biết lắng nghe thực tại một cách chân thực hơn: giữa muôn vàn tiếng nói đi qua đời sống cá nhân và xã hội, Kinh Thánh giúp chúng ta nhận ra những tiếng kêu phát xuất từ đau khổ và bất công, để tiếng kêu ấy không bị bỏ mặc không hồi đáp. Bước vào thái độ nội tâm này nghĩa là để Thiên Chúa dạy chúng ta biết lắng nghe như Người, cho đến khi nhận ra rằng “thân phận của những người nghèo đại diện cho một tiếng kêu mà trong lịch sử nhân loại, luôn không ngừng chất vấn đời sống chúng ta, xã hội chúng ta, các hệ thống chính trị, kinh tế và cuối cùng là cả Giáo hội nữa”.[1]

Ăn chay

Nếu Mùa Chay là thời gian lắng nghe, thì việc ăn chay tạo nên một thực hành cụ thể giúp ta sẵn sàng đón nhận Lời Chúa. Việc kiêng khem là một hình thức khổ chế rất cổ xưa và không thể thay thế trên hành trình hoán cải. Chính vì liên quan đến thân xác, nó làm nổi bật điều ta đang “đói”, và những gì chúng ta coi là thiết yếu cho sự sinh tồn của mình. Vì vậy, ăn chay giúp ta biết phân định và sắp xếp lại những “ham muốn”, giữ cho cơn đói khát công lý luôn tỉnh thức, không rơi vào sự cam chịu, nhưng biến nó thành lời cầu nguyện và trách nhiệm đối với tha nhân.

Thánh Augustinô, với sự tinh tế thiêng liêng, đã cho thấy sự căng thẳng giữa thời hiện tại và sự viên mãn tương lai thông qua việc canh giữ tâm hồn này khi ngài nhận xét rằng: “Trong cuộc đời trần thế, con người cần phải đói khát công lý, nhưng việc được no thỏa thuộc về đời sau. Các thiên thần được no thỏa bằng tấm bánh này, bằng lương thực này. Ngược lại, con người lại khao khát nó, tất cả đều hướng về nó với lòng mong mỏi. Sự hướng về khao khát này làm giãn nở tâm hồn và gia tăng khả năng của nó”.[2] Hiểu theo nghĩa này, ăn chay không chỉ cho phép chúng ta kỷ luật lòng ham muốn, thanh luyện và làm cho nó tự do hơn, mà còn mở rộng nó, để nó hướng về Thiên Chúa và hướng đến việc thực hành điều thiện.

Tuy nhiên, để việc ăn chay giữ được chân lý Tin Mừng và xa lánh cơn cám dỗ làm cho lòng mình trở nên kiêu ngạo, nó phải luôn được sống trong đức tin và khiêm nhường. Việc ăn chay đòi hỏi phải luôn bén rễ trong sự hiệp thông với Chúa, bởi vì “không ai thực sự ăn chay nếu người đó không biết nuôi dưỡng mình bằng Lời Chúa”[3]. Là dấu chỉ hữu hình cho sự dấn thân nội tâm của chúng ta nhằm xa lánh tội lỗi và điều ác với sự nâng đỡ của ân sủng, việc ăn chay cũng phải bao gồm các hình thức từ bỏ khác nhằm giúp chúng ta thủ đắc một lối sống giản dị hơn, bởi vì “chỉ có sự khổ chế mới làm cho đời sống Kitô hữu trở nên mạnh mẽ và chân thật”.[4]

Vì lý do này, tôi muốn mời gọi anh chị em một hình thức kiêng khem rất cụ thể nhưng thường ít được coi trọng: đó là kiêng bớt những lời nói gây tổn thương và đau lòng cho người khác. Hãy bắt đầu giải giới nơi ngôn ngữ của mình: từ bỏ lời cay nghiệt, những xét đoán vội vàng, việc nói xấu người vắng mặt không thể tự bảo vệ mình, và những lời vu khống. Thay vào đó, hãy học cách cân nhắc lời nói và nuôi dưỡng sự hiền hòa: trong gia đình, giữa bạn bè, nơi làm việc, trên mạng xã hội, trong các cuộc tranh luận chính trị, trên các phương tiện truyền thông, và trong các cộng đoàn Kitô hữu. Khi đó, nhiều lời nói thù hận sẽ nhường chỗ cho những lời hy vọng và bình an.

Cùng nhau

Sau hết, Mùa Chay làm nổi bật chiều kích cộng đoàn của việc lắng nghe Lời Chúa và thực hành ăn chay. Kinh Thánh cũng nhấn mạnh khía cạnh này theo nhiều cách. Ví dụ, sách Nê-hê-mi-a kể rằng dân chúng đã tụ họp lại để nghe đọc sách Luật công khai và qua việc ăn chay, họ đã chuẩn bị cho việc tuyên xưng đức tin và thờ phượng, để làm mới lại giao ước với Thiên Chúa (x. Nê 9,1-3).

Tương tự như vậy, các giáo xứ, gia đình, hội đoàn và cộng đoàn tu trì được mời gọi bước đi chung trong Mùa Chay, để việc lắng nghe Lời Chúa – cũng như tiếng kêu của người nghèo và của trái đất – trở thành hình thái của đời sống chung, còn việc ăn chay nâng đỡ một sự sám hối thực sự. Trong viễn tượng này, sự hoán cải liên quan không chỉ đến lương tâm của từng cá nhân mà còn đến phong cách của các mối tương quan, chất lượng của cuộc đối thoại, khả năng để cho thực tại chất vấn mình và nhận ra điều gì thực sự định hướng lòng ham muốn, cả trong các cộng đoàn Giáo hội cũng như trong một nhân loại đang khao khát công lý và hòa giải.

Anh chị em rất thân mến, chúng ta hãy xin ơn để sống một Mùa Chay làm cho tai ta nhạy bén hơn trước Thiên Chúa và những người bé nhỏ. Ước mong sức mạnh của một cuộc ăn chay cũng chạm đến cả lưỡi, để những lời gây thương tích giảm bớt và mở ra nhiều không gian hơn cho tiếng nói của người khác. Và chúng ta hãy dấn thân để các cộng đoàn trở nên nơi tiếng kêu của người đau khổ được đón nhận, và việc lắng nghe làm nảy sinh những con đường giải phóng, giúp ta sẵn sàng và ân cần hơn trong việc góp phần xây dựng nền văn minh tình thương.

Tôi hết lòng chúc lành cho tất cả anh chị em và hành trình Mùa Chay của anh chị em.

Tại Vatican, ngày 5 tháng 2 năm 2026, lễ nhớ thánh Agatha, trinh nữ và tử đạo.

LÊÔ XIV

 [1] Tông huấn Dilexi te (4/10/2025), 9.

[2] Thánh Augustinô, Lợi ích của Việc Ăn chay, 1, 1.

[3] ĐGH Bênêdictô XVI, Bài giáo lý (09/03/2011).

[4] Thánh GH Phaolô, Bài giáo lý (08/02/978).


 

VIỆN DƯỠNG LÃO NGHỆ SĨ CHỈ CÒN 3 NGƯỜI: “BUỒN LẮM”…

8 SÀI GÒN

VIỆN DƯỠNG LÃO NGHỆ SĨ CHỈ CÒN 3 NGƯỜI: “BUỒN LẮM”…

Vừa qua, nhóm nghệ sĩ Ngũ Long Du Ký đã tới Viện dưỡng lão nghệ sĩ để thăm hỏi các nghệ sĩ già neo đơn nơi đây.

Nghệ sĩ Phương Dung chia sẻ: “Năm nay kinh tế khó khăn và nhóm chúng tôi cũng khó khăn. Chúng tôi bận quá không đi quay Youtube được nên không kiếm được tiền.

Bù lại, chúng tôi được nhiều người bạn đồng hành, hỗ trợ và đóng góp nhiều nên chúng tôi đi thăm được nhiều cô chú nghệ sĩ hơn. Mọi năm chúng tôi chỉ đi thăm được khoảng 10 cô chú nghệ sĩ thì năm nay phải đi được 40, 50 người.

Chúng tôi tới cả chùa Tịnh xá Ngọc Quang (nơi ở của một số nghệ sĩ nghèo) và Viện dưỡng lão nghệ sĩ. Chúng tôi xin cảm ơn những người bạn đã đồng hành cùng nhóm chúng tôi. Trong đó có một nghệ sĩ giấu tên. Chúng tôi đã phải đi tới 4 ngày rồi vẫn chưa đi hết các cô chú nghệ sĩ.

Ngoài ra, có một số cô chú nghệ sĩ năm nay chúng tôi không đi thăm vì đã được các mạnh thường quân khác giúp đỡ rồi. Chúng tôi muốn chia lại cho những cô chú chưa được ai giúp đỡ”.

Nghệ sĩ Phi Phụng nói: “Viện dưỡng lão nghệ sĩ năm nay buồn lắm vì còn có mấy người”.

Người đầu tiên nhóm nghệ sĩ tới thăm tại viện dưỡng lão là nghệ sĩ cải lương Huỳnh Thanh Trà.

Ông tâm sự: “Tôi sinh năm 1945, năm nay 81 tuổi rồi. Trước tôi làm kép chính của đoàn kịch Kim Cương. Giờ tôi vẫn đứng được nhưng đi lại thì phải chống gậy.

Ở viện dưỡng lão này hiện tại còn có 5 người thôi. Lúc trước có 7 người nhưng 2 người mới qua đời nên còn 5 người thôi. Cô Diệu Hiền ở phòng bên cạnh tôi còn Mạc Can và Ngọc Đáng yếu quá giờ phải xuống nằm ở trạm xá.

Ngọc Đáng mới bị té ngã do hai chân đi không được, Mạc Can cũng vậy. Thành ra bây giờ cả viện dưỡng lão chỉ còn 3 người. Trong đó có tôi. Tôi phải cố đi lại trong phòng dù phải chống gậy, nếu không đi xương khớp cứng lại còn không đi nổi nữa”.

Được biết, Viện dưỡng lão nghệ sĩ là nơi cưu mang các nghệ sĩ nghèo neo đơn không nơi nương tựa.

LUẬN BÀN VĂN HOÁ NGHỆ THUẬT

May be an image of one or more people


 

CHUNG THỦY… Truyen ngan HAY

Kimtrong Lam

Năm 2020, cuộc đời của Nie Jianwen — một tài xế xe tải đường dài ở Trung Quốc — rẽ sang hướng khác, theo cách mà anh chưa từng chuẩn bị. Vợ anh, Cao Yingying, bị xuất huyết não. Sau ca cấp cứu sinh tử, cô giữ được mạng sống… nhưng vĩnh viễn mất đi khả năng tự đứng dậy.

Một người nằm lại.

Một người phải tiếp tục đi.

Công việc của Nie là những chuyến xe xuyên tỉnh, có khi xa nhà hàng tuần, thậm chí hàng tháng. Trước mắt anh là hai lựa chọn rất thực tế:

Hoặc tiếp tục lái xe, gửi vợ ở nhà cho người thân chăm sóc.

Hoặc từ bỏ công việc — nguồn thu nhập duy nhất của gia đình.

Nhưng anh đã chọn một con đường thứ ba.

Con đường… có cả hai người.

Nie bắt đầu biến chiếc xe tải của mình thành một “ngôi nhà di động”. Anh chỉnh lại khoang nghỉ, đặt thêm nệm, chăn, thuốc men, đồ dùng sinh hoạt. Chiếc cabin chật hẹp vốn chỉ dành cho những giấc ngủ vội của tài xế, giờ trở thành không gian sống của hai vợ chồng.

Từ đó, mọi cung đường không còn là hành trình một mình.

Vợ anh ngồi bên, trên chiếc xe lăn nhỏ.

Anh lái xe, một tay giữ vô lăng… một tay nhiều khi vẫn nắm lấy tay vợ.

Những trạm dừng cao tốc không còn chỉ để đổ xăng hay nghỉ ngơi — mà là nơi anh chăm sóc vợ, cho vợ ăn, xoa bóp tay chân, kiểm tra thuốc men. Những đêm ngủ trong thùng xe, anh thức dậy nhiều lần chỉ để chắc rằng vợ vẫn ngủ yên, vẫn ấm, vẫn ổn.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Chỉ là sự hiện diện… ngày này qua ngày khác.

Người ta thường nói về tình yêu bằng những điều lớn lao — hy sinh, vĩnh cửu, trọn đời. Nhưng ở Nie, tình yêu lại hiện lên bằng những điều rất nhỏ:

Một chiếc xe lăn được cố định cẩn thận.

Một phần cơm được đút từng muỗng.

Một bàn tay không bao giờ buông trên những cung đường dài.

Anh không để khoảng cách chia cắt họ.

Anh để chính con đường… nối họ lại.

Có lẽ điều khiến câu chuyện này chạm đến trái tim nhiều người không phải vì nó “phi thường” — mà vì nó quá đỗi đời thường. Anh không làm điều gì ầm ĩ. Anh chỉ làm điều mà một người chồng tin rằng mình phải làm:

Ở lại.

Đồng hành.

Không rời đi khi người kia yếu nhất.

Với Nie Jianwen, những chuyến xe giờ đây không chỉ chở hàng hóa.

Chúng chở cả hôn nhân của anh.

Chở lời thề năm xưa.

Chở người phụ nữ anh yêu… đi qua những tháng ngày khó khăn nhất.

Và trên hàng nghìn kilomet xa lộ ấy, người ta hiểu rằng:

Tình yêu không nằm ở việc đi được bao xa.

Mà nằm ở việc… dù đường dài đến đâu, ta vẫn chọn đi cùng nhau.

May be an image of van and road


 

KHÓC ĐỂ NHỚ, NHỚ ĐỂ SỐNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy thờ cha kính mẹ!”.

“Lệ rơi không chạm mộ phần, rơi vào nỗi nhớ lặng hồn trong tim. Nhớ cho khỏi lạc bóng hình, sống cho vẹn giữ niềm tin mai ngày!”.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of one or more people and text

Mồng Hai Tết, chúng ta về với nguồn cội. Lệ rơi không để ướt mộ phần, nhưng để đánh thức ký ức và gìn giữ niềm tin. Lời Chúa mời gọi chúng ta ‘khóc để nhớ, nhớ để sống!’.

“Chúng ta hãy ca tụng các bậc cha ông!” – bài đọc một. Không phải vì các ngài hoàn hảo, nhưng vì nhờ các ngài, chúng ta dám sống đời hoàn hảo. Có những tên tuổi chẳng ghi trong gia phả, có những cuộc đời lặng lẽ như hạt giống mục trong đất, để cây hôm nay đứng vững. Các ngài không để lại nhiều lời, nhưng để lại một nếp sống; không để lại kho báu, nhưng để lại đức tin. Đó là những người có phúc, chỉ vì đã “kính sợ Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca. Phúc ấy không ồn ào; chỉ là mái nhà ấm lửa, là bữa cơm có tiếng gọi nhau, là con cháu biết cúi đầu. Nhiều khi chúng ta chỉ nhận ra phúc ấy khi một chỗ ngồi bỗng trống; chỉ khi không còn tiếng ho quen, chúng ta mới hiểu mình từng được chở che.

Tin Mừng khiến chúng ta nhói đau hơn. Chúa Giêsu quở trách những người giữ truyền thống mà quên hiếu kính. Họ dâng của cho Đền Thờ để khỏi giúp cha mẹ; họ nói về Thiên Chúa, nhưng bỏ quên đấng sinh thành. Ngài gọi đó là “vô hiệu hoá” Lời Chúa. Có thể chúng ta chăm chút mộ phần, nhưng quên chăm sóc khi các ngài sinh thời; giữ nghi thức, nhưng thiếu một lời xin lỗi; thắp hương rất đều, nhưng tình thân thì nguội.

Vì thế, mồng Hai không chỉ là ngày viếng mộ, mà là ngày viếng lòng. Nếu hôm nay chúng ta khóc vì cảm xúc, thì việc kính nhớ sẽ qua nhanh như nhang khói. Còn nếu để nước mắt rửa sạch tự ái, hàn gắn chia rẽ, thì chúng ta thật sự ‘khóc để nhớ, nhớ để sống’. Gia đình là vòng tròn của trao và nhận – bài đọc hai. Ông bà trao ký ức; chúng ta trao tương lai; các ngài trao đức tin; chúng ta giữ và truyền lại. Nếu thế hệ chúng ta đánh mất đức tin, thì mồ mả đẹp đến đâu cũng chỉ là kỷ niệm buồn. Ông bà không cần chúng ta chỉ thương nhớ; các ngài cần chúng ta sống tử tế. Không phải bia to mộ lớn, nhưng là một mái nhà bớt cãi vã; không phải những lời ca tụng, nhưng là một đời ngay thẳng. Danh thơm của tiền nhân không nằm ở bia đá, nhưng ở cách chúng ta sống hôm nay.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu đã lớn lên trong một gia đình; sống vâng phục, Ngài thánh hoá mái nhà. Kính nhớ tổ tiên, chúng ta được mời gọi thánh hoá gia đình mình. Đừng để đến khi mất mới thương; đừng để nước mắt chỉ chảy về quá khứ! Hãy để nước mắt hôm nay trở thành quyết định cho ngày mai. Vì cuối cùng, kính nhớ ông bà không phải để giữ một nghi thức, nhưng để tiếp nối một dòng chảy. Và nếu mỗi chúng ta sống hiếu thảo, giữ đức tin, yêu thương nhau hơn, thì đó chính là cách sâu xa nhất ‘khóc để nhớ, nhớ để sống’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết khóc vì yêu chứ không vì muộn; biết nhớ để sửa mình chứ không chỉ để tiếc nuối; và biết sống sao cho ông bà được an lòng trong Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************************************

LỜI CHÚA MỒNG HAI TẾT, KÍNH NHỚ TỔ TIÊN VÀ ÔNG BÀ CHA MẸ

Ngươi hãy thảo kính cha mẹ.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 15,1-6

1 Khi ấy, có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng : 2 “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa ?” 3 Người trả lời : “Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa ? 4 Quả thế, Thiên Chúa dạy : Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. 5 Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Ai nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi, 6 thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa’. Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.”