Vào năm 1979, ông đã nhận nuôi chín bé gái da đen mà không ai muốn nhận: 46 năm sau, cuộc đời của họ sẽ khiến bạn không khỏi xúc động…
Năm 1979, thế giới của Richard Miller như lặng đi khi người vợ Anne qua đời. Ngôi nhà vốn tràn đầy những ước mơ về một gia đình có con cái, giờ đây trở nên trống vắng. Bạn bè khuyên ông nên tái hôn, nhưng ông vẫn ghi nhớ những lời cuối cùng của Anne:
“Đừng để tình yêu chết cùng em. Hãy trao tình yêu ấy cho một nơi
nào đó để nó tiếp tục sống.”
Vào một đêm mưa bão, số phận đưa ông đến một cô nhi viện mang tên St. Mary’s. Tại đó, ông nhìn thấy chín bé gái nhỏ, tất cả đều bị bỏ rơi cùng một lúc. Tiếng khóc yếu ớt của các em vang vọng dọc những hành lang.
Không ai muốn nhận cả chín đứa trẻ. Việc các em bị chia lìa dường như là điều không thể tránh khỏi.
Nhưng Richard cúi xuống trước các em, giọng nghẹn ngào, rồi nói:
“Tôi sẽ nhận nuôi tất cả các cháu.”
Lúc đó nhưng người xung quanh cho rằng ông đã điên. Nhân viên xã hội nghi ngờ khả năng của ông. Người thân chế giễu. Hàng xóm xì xào:
“Một người đàn ông da trắng thì làm gì với việc nuôi chín bé gái da đen?”
Nhưng Richard bán đi những tài sản mình có, làm thêm hai ca, và tự tay đóng chín chiếc nôi cho các con.
Những đêm dài của ông giờ đây là những bình sữa, những lời ru và việc chải tóc, tết tóc cho các con dưới ánh đèn trong căn bếp.
Cuộc sống vô cùng vất vả, nhưng tiếng cười của các cô bé, những câu chuyện mà Anne từng kể và cá tính ngày càng lớn của từng đứa trẻ đã gắn kết cả gia đình lại với nhau.
Sarah với tiếng cười lan tỏa đến mọi người.
Naomi tinh nghịch và đầy sức sống.
Leah với một trái tim nhân hậu.
Từng đứa một, họ lớn lên thành những thiếu nữ – có người trở thành giáo viên, có người làm y tá, có người trở thành những người mẹ.
Nhưng họ chưa bao giờ quên người đàn ông đã lựa chọn họ vào thời điểm mà không ai muốn nhận họ.
Richard giờ đã già. Mái tóc bạc trắng, đôi tay từng tự mình đóng chín chiếc nôi năm xưa nay đã run hơn trước. Nhưng mỗi khi nghe tiếng cười của các con, khuôn mặt ông vẫn sáng lên như ngày đầu tiên.
Trong khoảnh khắc ấy, ông nhìn thấy điều kỳ diệu mà Anne từng mong ước:
Tình yêu không chết đi cùng Anne. Nó đã được trao cho chín cô bé, và từ đó lớn lên thành cả một đại gia đình.
46 năm sau…
Căn nhà nhỏ ngày nào đã thay đổi hoàn toàn.
Richard giờ đã già. Mái tóc bạc trắng, đôi tay từng tự mình đóng chín chiếc nôi năm xưa nay đã run hơn trước. Nhưng mỗi khi nghe tiếng cười của các con, khuôn mặt ông vẫn sáng lên như ngày đầu tiên.
Chín cô bé năm nào giờ đã trở thành những người phụ nữ trưởng thành.
Họ không chỉ xây dựng cuộc sống riêng mà còn luôn giữ một điều đặc biệt trong lòng: họ chưa bao giờ quên rằng Richard đã chọn họ khi cả thế giới dường như muốn chia lìa họ.
Có lần một người hỏi Sarah:
“Điều gì khiến cô nhớ nhất về cha mình?”
Sarah mỉm cười và trả lời:
“Tôi không nhớ ông đã mua cho chúng tôi những gì. Tôi nhớ ông chưa bao giờ để chúng tôi cảm thấy mình là những đứa trẻ bị bỏ rơi.”
Naomi cũng kể rằng ngày nhỏ, mỗi khi một trong các chị em hỏi:
“Ba có phải ba ruột của chúng con không?”
Richard luôn trả lời:
“Ba không sinh ra các con. Nhưng ba đã chọn các con. Và ba sẽ chọn các con mỗi ngày.”
Câu nói ấy đã theo họ suốt cuộc đời.
Nhiều năm trôi qua, chín người con lần lượt lập gia đình, có công việc và có những đứa con của riêng mình. Ngôi nhà của Richard ngày càng vui vẻ hơn.
Ngày trước, ông phải thức dậy giữa đêm để pha chín bình sữa.
Giờ đây, ông lại thức dậy vì tiếng chân của những đứa cháu chạy khắp nhà.
Vào một buổi tối năm 2025, tất cả các con và các cháu cùng trở về nhà.
Richard ngồi ở đầu bàn, nhìn quanh.
Một bên là những cô con gái mà ông từng bế trên tay.
Bên kia là những đứa cháu mà ông chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ có.
Ông im lặng rất lâu.
Rồi ông nhìn lên bức ảnh của Anne treo trên tường.
Ông khẽ nói:
“Em thấy không, Anne? Anh đã làm theo lời em.”
Ông từng nghĩ sau khi Anne qua đời, tình yêu của mình cũng sẽ chấm dứt.
Nhưng ông không ngờ rằng tình yêu ấy sẽ được trao cho chín đứa trẻ, rồi từ chín đứa trẻ ấy lại tiếp tục lan sang những người chồng, người vợ, những đứa cháu và cả những thế hệ sau…
Và có lẽ đó chính là điều đẹp nhất của câu chuyện:
Gia đình không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng việc cùng chung dòng máu. Đôi khi, gia đình bắt đầu bằng một người quyết định nói: “Tôi sẽ không bỏ các con.”
Và 46 năm sau, chín cô bé từng bị bỏ rơi đã trở thành minh chứng sống cho quyết định ấy.
- (Phan Thế Nghĩa lược dịch từ
David Attenborough Fans).








